Lúc này chỉ có bạn là người viết và bạn là độc giả.Họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Tiếng tôi nhỏ quá.Cái giấc mơ của mình không mất.Điều này rất dễ hiểu và càng dễ hiểu hơn khi đây đang là thời đại của sức mạnh trí tuệ.Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác.Tôi đến lớp mới, ngồi bàn gần cuối.Còn đờ mẹ vốn dĩ nghĩa của nó đã đa số chẳng sạch sẽ gì.Rồi thì mấy hôm sau ngó qua, ai đã vặt hoặc cắt trụi mất rồi.Nếu giả thuyết đó sai thì coi như đây là một bài toán giải hỏng ngay từ đầu.Nhưng gã này có vẻ nhọn nữa, như một núi băng, còn đen như một cái gốc cây cháy.
