Tôi lẳng lặng ngồi xuống ghế mà không ai hay.Nếu có người nào thôi không kích tôi nữa thì tôi quên hẳn chuyện cũ đi liền".Có người cho hay rằng 15 phút sau khi ông gặp ta, tôi sẽ được ông ta kể lể đầu đuôi cho nghe.Sau cùng ông lại bác sĩ khám bệnh.Sau nữa, bạn sẽ thấy khả năng diệt ưu tư và bắt đầu một đời sống mới của bạn phát triển mạnh mẽ như măng mùa hè vậy.Tôi giúp việc xã hội trong châu thành, làm Hội trưởng hội học sinh.Có nhiều người tại ngũ, ở xa đại chiến trường mà tinh thần cũng hoảng loạn.Kế đó, từ từ duỗi thẳng những ngón chân, rồi để cho chúng dãn gân ra.Chúng gặp người đầu phòng kế toán của tôi.Xin bạn cho tôi hỏi một câu: Nếu những hành động vui vẻ và những tư tưởng tích cực về sức khoẻ và can đảm đã cứu sống người ấy, thì tại sao bạn và toi, chúng ta còn để nỗi ưu tư hắm ám của ta kéo dài thêm một phút nữa làm chi? Tại sao lại bắt chính thân ta và những người chung quanh phải khổ sở, phiền muộn, khi chúng ta có thể chỉ hành động một cách vui vẻ là đủ tạo được hạnh phúc?
