Cha tôi, vì có nhiều kiến thức trong lĩnh vực của mình, đã quyết định trở thành người tư vấn.Manchester ư? Manchester ư? Nghe thì có vẻ như ai cũng biết anh chàng công tử bột đáng kính này là ai.Và, đương nhiên, hàng trăm người đàn ông đã chứng minh, trên cả sự nghi ngờ hợp lý, rằng họ không thích ngồi quay lưng ra phía cửa!Mười phút sau, tôi lại hỏi cô ấy câu hỏi tương tự: Chị sống tại khu phố nào ở Manhattan thế? Rất phấn khởi và không quên vỗ đét một cái, cô ấy trả lời, Phía bên phải đối diện Bảo tàng nghệ thuật Metropolitan.Chúng ta thường làm như vậy trước một cuộc họp về công việc, vậy tại sao lại không áp dụng với những cuộc họp mang tính xã hội.Cách trao danh thiếp cho ai đó là điều rất quan trọng.Nếu ai đó gặp bạn và hành động giống như cô gái đó thì quả là điều thú vị nhất, vì đương nhiên, làm cho bạn cảm thấy hãnh diện.Ồ, cô Leil, xin mời cô vào, cô lễ tân nói vẻ ân cần, nhưng rõ ràng cô ta đang kìm chế sự bực mình.Một nhân vật nổi tiếng đang ở thăm thị trấn của bạn ư? Một cậu bé nhà quê đã đạt giải ba trong cuộc thi viết chính tả của bang ư? Thế còn lễ khai trương bảo tàng mới về những chiếc nắp chai bia thế kỷ XX thì sao?Trước khi gửi những lời chúc mừng tốt đẹp tới một ai đó, hãy nghĩ xem cái đầu hoang tưởng của anh ấy (và những người không có?) có thể sẽ suy luận ra sao.
