Hồi tôi 13 tuổi, ba tôi đi theo một xe hơi [37] tới Saint Joe ở Missouri.Vậy thì lo nghĩ về tương lai làm gì?".Nhưng thiệt ra làm thế, ta chẳng giúp cho tinh thần chút nào ráo".Rồi ông đưa những sự kiện ra.Lương ít mà khóng dám bỏ sở.Và tôi liền xin một chân bán hàng ở một tiệm lớn".Lo lắng là quay cuồng một cách điên khùng và vô ích.Bác sĩ Raymond Pearl cùng nghiên cứu với vài công ty bảo hiểm nhân mạng về những yếu tố của tuổi thọ, cho rằng sự có một nghề hợp với sở thích và tài năng là yếu tố quan trọng nhất.Ông trả lời: "Chẳng khi nào thân phụ tôi lại rỗi thì giờ nghĩ đến những kẻ mà người không ưa".Ông Saunders kể: "Bấy giờ tôi chưa đầy hai mươi tuổi, mà đã lo sợ đủ thứ.
