Thế là dường như nó cáu, nó kêu gào to hơn.Vừa tức giận vừa thương xót vừa không hiểu tại sao.Giữa thẳng thắn và kiêng nể.Ai cũng có chiếc ngai của mình trong một nơi không có vua.Tuy thế, đôi lúc, nó ẩn giấu những lời sấm, những câu chuyện bạn viết trong nó mà tỉnh dậy hơi tiêng tiếc vì không nhớ được nhưng nhớ là chúng hay.Nhưng dần trải qua những thái độ của họ tôi biết họ là những nguời tự làm chủ cuộc đời mình và họ vẫn thấy sống còn đầy ý nghĩa.Đã có luật cấm này cấm nọ mà ngày ngày đêm đêm chúng cứ ngang nhiên gào rống vào cấu xé những bộ óc đã mệt mỏi và dần suy kiệt, của cả chính những người lái xe.Và chấp nhận đời không phải trò chơi.Chỉ là một thứ nhân vật làng nhàng cho dễ mào đầu.Chỉ biết mình mãi mãi lăn.