Trước lúc bác tôi xuống, mẹ tôi lên, thì tôi xuống.Lúc đó tôi không sợ bẩn, sợ mất lịch sự mà tôi muốn mình thật bẩn, thật ti tiện.Câu chuyện này tôi gửi đến bạn.Ở Tây hay ở Ta đều thế cả.Tôi không có bản lĩnh.Và yên tâm chúng ta đã đủ vất vả để phó mặc số mệnh cho nhà nước.Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn.Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm.Cuộc mua bán giữa chúng ta cần được giữ bí mật.Với sự tự tin ít ỏi của mình, bạn sẽ giữ chừng mực và hành động tử tế đến mức có thể.
