Đó là lúc bạn bắt đầu trách mình thật yếu ớt, kém cỏi, không chịu nổi mấy âm thanh mà vô số con người va chạm hàng ngày.Bác thích gánh nặng của sự hy sinh này chứ? Không, tất nhiên là không rồi, có ai thích mệt đâu.Được một lúc, có một bà già đến mở cái thùng rác màu vàng trước mặt ra, sục sạo, lục lọi.Dần dà thì bạn cũng dung hoà được một phần.Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại.Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia.Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi.Còn ta, ta tầm thường thôi, cứ cá nhỏ mà ta cho vào chảo rán.Khuôn mặt chả biểu hiện thái độ gì.Một người đàn bà không đẹp mà đẹp.