Môn Lí và Hóa ban đầu tôi học tốt.Tôi muốn thi xong được để yên.Mặc dù cả cái trạng thái đào sâu vào bản chất, luôn luôn tìm tòi, âm ỉ khao khát nói ra cũng cũ; nhưng khi tự thân nó tìm ra được những bản chất có vẻ bản chất nào đó thì nó mới.Họ không tìm thấy đâu chừng nào chưa nhận ra cái nền giáo dục (và tự giáo dục) mà phần lớn tuổi thơ, tuổi vị thành niên và phần đời còn lại mà họ, chúng ta trải qua đều là những thiếu hụt nghiêm trọng.Nếu bạn cứ chiều lòng họ, chả mấy chốc mà bạn giống họ như rập khuôn.Diễn biến tâm lí có vẻ như thế.Rất rối rắm và hoang mang.Và họ luôn trữ sẵn những nụ cười mỉa mai hoặc lời trêu chọc như dao đâm.Và dưới nước là cơn hoan lạc của cá tôm.Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin.
