Hai mươi bốn giờ đó là của bạn đấy, không có của cải nào quý hơn.Nếu một người đứng trên bờ hồ tắm và hỏi bạn: "Tôi phải bắt đầu nhảy ra sao đây?" thì chắc chắn bạn đáp: "Cứ nhảy đi, bình tĩnh mà nhảy".Từ sở về nhà bạn có cảm tưởng mệt nhọc đó (ý muốn nói ở sở ra, bạn không thấy mệt nhọc gì cả và bạn mệt không phải vì việc làm mà vì tưởng tượng).Những phút ấy phải thiêng liêng, hoàn toàn thiêng liêng như buổi tập diễn kịch hoặc một cuộc đấu quần vợt.Thưa bạn, tôi nhiệt liệt lập lại rằng tôi viết cho bạn đấy.Nguy hiểm thứ nhất, ghê gớm lắm, là thành một người trong bọn khả ố nhất, khó chịu nhất: bọn thông thái rởm.Mà khó thay đổi cái của quỷ đó lắm.Điều thứ nhì là phải vừa đọc vừa suy nghĩ.Làm như vậy bạn sẽ có được một khoảng thời gian dài ít nhất là 3 giờ.Tiểu thuyết càng hay càng dễ đọc.