Hôm nay lại bị cấm túc thế này.Tôi vừa rơi nước mắt vừa nghĩ như vậy.Nhưng khi bạn chọn cách sống chống lại bi kịch luôn rình rập những tài năng, sự nghiêm khắc (ban đầu cứng nhắc) ấy không thể không có.Rồi tôi đổ nước vào đống tro tàn.Hôm qua vệ tinh của bác lại đến báo cáo.Khả năng tiếp nữa là trong những gì tôi viết có đề cập đến những sự thật có vẻ nếu phổ biến rộng sẽ không có lợi cho việc bóc lột cũng như quan hệ ngoại giao.Rồi hình như cả tiếng chảo mỡ sôi dưới tầng hai.Giọng mẹ bắt đầu ướt.Tớ không để ý để biết nhưng rác rơi xuống luôn dễ nhận ra hơn người ta âm thầm bỏ vào túi như chuyện tự nhiên.Mấy tay lái xe ầm ầm ngoài đường cũng đâu có ngủ.
