Đám lá ấy mơn man thật nhẹ bàn tay ông như muốn mời gọi sự chú ýcủa ông.Tôi cũng khôngbiết nữa.Sid phóng ngựa về đến lâu đài vào sáng ngày hôm sau.Ta sẽ đi tìm Cây Bốn Lá thần kỳ .- Ngươi và con ngựa đen của mình đang làm gì bên hồ của ta đó? Các ngươi đã uống xong rồi.Max kiên nhẫn nói tiếp trong khi Jim vẫn lơ đãng nhìn đâu đâu:Chỉ còn nửa ngày nữa là tới hạn cuối cùng mà Merlin đưa ra.Sau khi bồi hồi nhớ lại và cùng nhau hàn huyên những kỷ niệm thời thơ ấu được một hồi lâu, Max nói:Và điều này chính xác vừa xảy ra với Sid: chàng đã chấp nhận quên đi chuyện lấy nuớc để khỏi đánh thức những bông hoa ly và ngay khi cháu tìm cách chia sẻ những nỗi khổ của Bà chúa hồ thì chàng lại tìm được cách giải quyết được việc của chính mình.Max và Jim từng là đôi bạn rất thân từ hồi họ còn sống ở khu phố nghèo.