Chẳng có ai tin và chẳng biết tin ai.Có vẻ âm thanh rủ rê túm tụm nhau để chọc tức bạn.Nêu ra những điều họ đã làm được nhưng không quên chỉ ra cái họ đã sai lầm.Lặp lại, tôi khóc vì sự thông minh và chủ quan của họ khiến họ không tiến được gần tầm nhận thức của tôi.Nhà văn nhắm mắt lại.Hôm qua hứa với bác là 8 giờ vào.Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào.Khi có một động lực, một sức đẩy lớn thì họ sẽ trở nên nhân ái và hùng mạnh.Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn.Có vẻ như sau khi xem phim về người ngoài hành tinh và cá mập trắng.